Hiển thị các bài đăng có nhãn bé Ngọc Anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bé Ngọc Anh. Hiển thị tất cả bài đăng

12 tháng 1, 2011

MIẾNG VỠ MẢNH ĐỜI: NHẬT KÝ BÉ NGỌC ANH

ÔNG NGOẠI BÉ NGỌC ANH QUYẾT ĐỊNH ĐÓN CHÁU VỀ CHĂM SÓC


Sáng ngày 31/12, anh Hoàng Văn Ngân, ông ngoại bé Ngọc Anh cho biết, sau khi gia đình anh em họ hàng bàn bạc đã thống nhất sẽ cho người ra đón cháu Ngọc Anh về quê chăm sóc.

Trước đó, sáng ngày 30/12, chị Hoàng Thị Phương, chị gái mẹ bé Hoàng Ngọc Anh đã liên lạc với em và cho biết em gái mình chưa bao giờ mang thai. Chị Phương còn nhận định, chuyện này có lỗi của Phương vì đã cho bạn bè mượn giấy tờ của em gái để khai man tại bệnh viện.

Tuy nhiên, ngay sau đó, chúng tôi đã liên lạc với anh Hoàng Văn Ngân, bố đẻ của hai chị em Hoàng Thị Phương và Hoàng Thị Thanh, phủ nhận lại những thông tin mà con gái đầu mình nói trước đó, anh Ngân khẳng định: “Chuyện các cháu nó nói lộn quanh thôi, chuyện đó bỏ qua không cần phải để ý. Tôi không cần điều tra vẫn biết chính xác là con của Thanh, nhưng hiện tại do điều kiện gia đình còn rất nhiều cái bối rối, chưa thu xếp được”.




Bé Ngọc Anh đang chờ từng giờ từng phút những người thân, ruột thịt đến đón mình


Cả ngày hôm qua chúng tôi rất lo lắng không biết đến bao giờ gia đình mới có quyết định cuối cùng nhưng thật may đến sáng ngày 31/12, khi liên lạc lại với gia đình, một tin vui lại đến với bé Ngọc Anh khi mà ông ngoại cháu đã khẳng định rõ ràng gia đình đang thu xếp công việc để ra đón cháu về. Những ngày qua, vì lo lắng việc con cái nên bản thân anh Ngân cũng đang bị ốm nên anh phải bàn bạc với gia đình để sắp xếp người ra bệnh viện Nhi trung ương để đón cháu về.

Anh Ngân còn cho biết thêm: “Tôi đứng ra xác nhận là và chịu trách nhiệm hoàn toàn, còn các cháu có thể giờ nó chưa nhận thức đầy đủ, sợ sệt rồi nói tránh đi. Tôi sẽ chấp nhận hết mọi cái, hiện tôi vẫn còn nhiều nỗi băn khoăn day dứt trong lòng và kể cả anh em họ hàng, người thống nhất, người không thống nhất nhưng chuyện các cháu nó nói gì thì cứ bỏ qua. Tôi sẽ tìm cách để đón nhận cháu về, nếu không được thì tôi cũng sẽ trả lời thẳng với bệnh viện”.

Chị Nguyễn Thị Thu Hà, Phó chủ nhiệm Khoa Sơ sinh Bệnh viện Nhi Trung ương cho hay, bé Ngọc Anh từng có một chị sinh đôi, nhưng người chị kém may mắn hơn em khi không vượt qua bệnh tật. “Cả Ngọc Anh và chị gái sinh đôi khi sinh ra do đẻ non nên cùng bị suy hô hấp nặng, Ngọc Anh nặng 1,1 kg, chị gái nặng 1,2 kg. Chúng tôi dù nỗ lực cứu chữa nhưng chị gái của Ngọc Anh đã không qua khỏi, còn Ngọc Anh may mắn hơn khi cơ thể thích nghi khá tốt với phác đồ điều trị”, chị Hà cho biết.

Sau 3 tháng điều trị với không ít lần cấp cứu, hiện tại bé Ngọc Anh đã khỏe mạnh bình thường và nặng 2,7kg. Hiện tại gia đình đang hoàn thành một số giấy tờ thủ tục tại địa phương và bố trí ra đón cháu Ngọc Anh về nhà.

10 tháng 1, 2011

MIẾNG VỠ MẢNH ĐỜI: NHẬT KÝ BÉ NGỌC ANH

MẸ RUỘT CỦA BÉ NGỌC ANH KHÔNG PHẢI LÀ EM TÔI


Liên lạc với chị Hoàng Thị Phương, là chị ruột của Hoàng Ngọc Thanh, mẹ của bé Hoàng Ngọc Anh đang bị bỏ rơi tại Bệnh viện Nhi Trung ương, chúng tôi khá sốc khi hay tin Hoàng Ngọc Thanh chưa bao giờ mang thai, thì làm sao có con ?!...

Sáng 30/12, chúng tôi đã liên lạc được với chị Hoàng Thị Phương (sinh năm 1989), chị ruột của Hoàng Ngọc Thanh để tìm hiểu sự việc bé Hoàng Ngọc Anh đang bị bỏ rơi tại Bệnh viện Nhi Trung ương, Hà Nội, với thành ý nếu có lỗi lầm thì mọi người sẽ cùng chung tay giúp đỡ cho hai mẹ con đoàn tụ về quê nhà.

Thât ngạc nhiên khi Phương cho biết, thông tin mà em ruột của Phương có thai và đã sinh con làm chị cũng rất bất ngờ, và đã tức tốc liên lạc với Thanh để làm rõ sự việc, bởi hai chị em đã gần 6 tháng nay không mấy khi biết tin nhau. Hai chị em Phương đều cùng học ở Trường Trung cấp Y tế Hải Dương, Phương đã tốt nghiệp từ tháng 8/2010, còn Hoàng Thị Thanh đang học năm thứ nhất nhưng đã nghỉ học và xin nhà trường bảo lưu 1 năm.

“Nghe chuyện bé Ngọc Anh bị em gái bỏ rơi, em đã liên lạc với em gái là nếu nhỡ may em có lỗi lầm thì cũng nên nhận lại con để đưa về ông bà ngoại nuôi, chứ đừng để nó bơ vơ tội nghiệp lắm. Nhưng em gái em khẳng định có bao giờ mang thai đâu mà có con. Bé Ngọc Anh thực sự không phải là con của em gái em”, Phương cho chúng tôi biết.


bé Ngọc Anh đã ấm áp hơn rất nhiều khi được nhiều người chung tay giúp đỡ


Chúng tôi thật sự sốc khi nghe tin này, bởi tất cả những thông tin được ghi trên hồ sơ của bệnh viện đều chính xác. Tên của mẹ là Hoàng Thị Thanh, địa chỉ ở xóm Bùi, xã Tiến Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Có cả số chứng minh nhân dân, điện thoại cần liên lạc. Nhưng người mẹ thực sự của bé Hoàng Ngọc Anh lại không phải là Thanh.

“Chuyện này chắc có lỗi của em, vì em có cho bạn bè mượn giấy tờ của Thanh nên có thể người ta đã dùng giấy tờ của em gái em để khai man tại bệnh viện”, Phương cho biết. Phương kể, một bạn học cùng lớp của Phương ở Trường Trung cấp Y tế Hải Dương tên là Nguyễn Thị Dung, quê ở Thái Bình đã mượn sổ bảo hiểm và CMND của Thanh để vào khám u mắt tại Bệnh viện K, Hà Nội.

“Có thể bạn Dung hoặc ai đó mới chính là mẹ của bé Hoàng Ngọc Anh, vì từ ngày mượn (tháng 7/2010) đến giờ Dung vẫn chưa trả, và bọn em cũng mất liên lạc với nhau từ đó. Số điện thoại của bạn Dung không còn dùng nữa, nhà của bạn lại ở xa nên em không làm sao tìm được”, Phương cho hay.

Cũng theo Phương, em gái Hoàng Ngọc Thanh trước có yêu một cậu bạn cùng quê. Nhưng vì cậu ta chỉ ăn chơi lêu lổng, nên bố mẹ và Phương ngăn cấm. Những lần Thanh về nhà có một số xích mích với bố mẹ khiến Thanh rơi vào chứng trầm cảm. “Em nó xin nghỉ học từ tháng 7/2010 và vào miền Nam làm công nhân da giày. Tết này chưa chắc em nó về quê vì sợ những hiểu lầm của người thân. Giờ nó cũng không yêu ai cả, thương lắm”, Phương tâm sự.

Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin mới nhất về câu chuyện ai là mẹ ruột thực sự của bé Ngọc Anh trong thời gian tới.

6 tháng 1, 2011

MIẾNG VỠ MẢNH ĐỜI: NHẬT KÝ BÉ NGỌC ANH

ĐÃ TÌM ĐƯỢC ÔNG BÀ NGOẠI BÉ NGỌC ANH


Theo địa chỉ, chúng tôi tìm về xóm Bùi, xã Tiến Lộc, huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa. Từ đầu làng, lân la hỏi nhưng vẫn không ai biết hiện giờ cô gái Hoàng Thị Thanh đang ở đâu và làm gì. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm được đường vào nhà bố mẹ Thanh đang ở.

Con đường rẽ vào ngôi nhà mà bố mẹ Thanh rất chật hẹp và khúc khuỷu. Vòng qua mấy ngõ hẻm chúng tôi đã dừng xe trước ngôi nhà mà theo người dân chỉ dẫn là nhà Thanh. Bước chân đến cổng, chúng tôi không khỏi băn khoăn, lo lắng tự hỏi liệu đây có chính xác là nhà của người mẹ “bất đắc dĩ”, người đã sinh ra bé Ngọc Anh không? Gia đình đã biết về sự tình này chưa? Rồi họ có chấp nhận bé Ngọc Anh là cháu mình...?

Vừa bước vào sân, chúng tôi gặp một cô gái trông rất trẻ và ngây thơ chạy ra hỏi: “Anh chị tìm ai? bố mẹ em không có nhà.” Câu trả lời làm chúng tôi có chút thất vọng, nhưng hình ảnh bé Ngọc Anh nằm viện lạnh lẽo vì thiếu hơi ấm của người cha, người mẹ cứ thôi thúc chúng tôi nán lại để tìm hiểu sự tình.

Qua một hồi tiếp chuyện được biết cô gái đó là em út trong gia đình có ba chị em của Thanh. Thanh là con thứ hai trong gia đình, bố làm nghề thợ rèn, mở lò ngay tại nhà, mẹ làm nông, quanh năm làm ruộng và chăm sóc, nuôi dạy các con.

Đang trò chuyện với cô em gái Thanh thì một người đàn ông đi xe máy về, đúng như suy đoán, người đàn ông đó là anh Hoàng Văn Ngân, chính là bố đẻ của Thanh. Anh nhìn chúng tôi và cười rất nhẹ nhàng, nhưng trong nụ cười ấy chất chứa sự băn khoăn, lo lắng lẫn nghi ngờ của một người cha.

Anh mời chúng tôi vào nhà uống nước và bắt đầu hỏi chuyện. Sau một hồi băn khoăn không biết có nên nói ra sự thật về bé Ngọc Anh hay không, khi mà ánh mắt người đàn ông ngồi đối diện cứ xoáy vào khiến chúng tôi không muốn điều mà chúng tôi sắp nói ra đây là cú sốc với gia đình.




Đường vào nhà bố mẹ Thanh

Sau một hồi trò chuyện, đoán biết gia đình đã biết trước sự tình nên chúng tôi quyết định nói ra sự thật. Anh lặng im nghe chúng tôi kể lại sự tình câu chuyện về bé Ngọc Anh và cuộc gặp mặt này.

Nghe xong, khuôn mặt anh bỗng biến sắc hoàn toàn và tỏ ra lúng túng. Không quá bất ngờ về câu chuyện nhưng trong ánh mắt anh như muốn trào ra những giọt nước mắt. Rồi anh bắt đầu kể về cô con gái của mình.

Thanh sinh năm 1991, tốt nghiệp phổ thông và thi đậu vào hệ trung cấp, trường Đại học Kỹ thuật y tế Hải Dương năm 2009. Ngày còn học phổ thông, Thanh có quen và yêu một cậu bạn ở xã bên. Khi biết đây là cậu bạn nghịch ngợm, không chịu học hành nên gia đình đã ngăn cản. Sau ngày Thanh đi học ở Hải Dương thì cậu bạn này cũng đi học ở Phú Thọ, nhưng được một thời gian thì bị nhà trường đuổi học.

“Gia đình không muốn ngăn cấm chuyện yêu đương của con cái làm gì, nhưng tôi luôn khuyên con còn đi học thì chưa nên nghĩ đến chuyện yêu đương sớm làm gì mà ảnh hưởng đến việc học hành. Sau này ra trường, có công việc ổn định thì yêu ai cũng được, nhưng nó vẫn cứ không nghe lời, khiến người làm cha mẹ rất buồn và lo lắng. Nhưng từ khi nó ra Hải Dương học, chúng nó có liên lạc và qua lại với nhau nữa hay không thì gia đình không rõ lắm”, anh Ngân tâm sự.

Đang dở câu chuyện anh bỗng im lặng, trầm tư, cố nén cảm xúc để tiếp tục câu chuyện. Hồi cuối tháng 9 vừa rồi, Thanh có về thăm nhà và tham gia hội trại hè nhưng gia đình không thấy cháu có biểu hiện gì lạ. Hai bố con có nói chuyện với nhau về việc học hành, yêu đương của Thanh nên có tiếng to tiếng nhỏ, Thanh giận và bỏ nhà đi, định nghỉ học vào Nam.

Anh Ngân vẻ mặt trách giận: “Từ ngày đi, cháu nó không dùng điện thoại nên lâu rồi gia đình cũng không biết cháu thế nào. Chắc cháu nó bỏ học vào Nam làm ăn rồi, tôi không gửi kinh phí sinh hoạt cho cháu nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại dù giận nhưng nó là con cái nên thấy thương con, mắng nó nhưng tối đến tôi lại khóc thầm vì con dại cái mang”.

Rồi cuối cùng chúng tôi cũng đề cập đến ý của gia đình thế nào sau khi nghe sự tình về Thanh và bé Ngọc Anh đang nằm tại bệnh viện Nhi TW, anh Ngân ngoảnh mặt cố nén những giọt nước mắt đang muốn trào ra ngoài, sau một lúc xúc động, anh nói: “Thực sự chúng tôi cũng mới được nghe tin về sự việc này tối hôm qua, nhưng tôi rất bất ngờ và bàng hoàng nên chưa tin lắm. Sau khi nghe anh chị kể thì tôi càng lo lắng và nghi ngờ hơn. Giờ sự thể thế này, “con dại cái mang”, chúng tôi muốn bình tĩnh hơn để suy nghĩ rồi sẽ bàn bạc với gia đình, anh em. Trước hết là xác định xem sự việc này có thật không? Nếu đúng như vậy, tôi bất chấp dư luận thế nào, bằng mọi cách chúng tôi sẽ liên lạc với con gái cùng gia đình ra đón cháu Ngọc Anh về. Dù sao cũng là máu mủ của mình, huống chi cháu còn quá nhỏ, không có tội tình gì cả. Chúng tôi cũng sẽ bàn bạc với gia đình bố cháu bé để tìm cách giải quyết tốt nhất”.

Vừa dứt lời, những giọt nước mắt đã lăn trên khuôn mặt người cha vừa thương con gái, lại vừa giận con nông nổi, suy nghĩ bồng bột dẫn đến cơ sự này.

Trước lúc chúng tôi tạm biệt gia đình ra về, anh Ngân tâm sự thêm: “Thanh là đứa con gái tôi yêu thương nhất trong nhà, cháu nó hơi nông nổi, suy nghĩ còn bồng bột nhưng cháu cũng rất ngoan. Mỗi lần mắng con tôi cũng rất đau lòng và khó ngủ. Cha mẹ nào chẳng thương con và muốn tốt cho con mình, nhưng ít người con nào hiểu thấu được lòng cha mẹ”.

Cố nén sự xúc động, anh Ngân chào chúng tôi và không quên hứa sẽ sớm tìm cách liên lạc với con gái và sẽ báo lại.
(còn nữa)