14 tháng 6, 2013

NHỊP SỐNG IRS: Anh Đinh Tiến Cường: “Đã có lúc không một xu dính túi!”

“Đã có lúc, anh đưa người ta đi ăn, chỉ cho người ta chỗ ăn ngon, nhưng bản thân thì đứng ngoài, vì không có tiền. Đã có lúc, anh phải đếm từng bước chân của mình, bào mòn trên đường phố Hà Nội, chỉ để nghĩ cách, làm sao kiếm được tiền. Bởi thế, bây giờ dù có cầm trong tay bạc tỉ, anh cũng cảm thấy rất bình thường”.  Anh Đinh Tiến Cường - Nhà đầu tư thân thiết tại Sàn IRS trải lòng.

Chứng khoán là một cái nghiệp!
Hào hoa, đa tài, có thể chơi đàn, hát và chụp ảnh rất đẹp, nhưng anh Cường lại gắn bó cuộc đời mình với sàn chứng. Với anh, có lẽ đó là duyên số, là cái nghiệp. Anh học nghệ thuật, yêu văn hóa, thích hội họa, nhưng cuối cùng lại trở thành một nhà buôn. “Mà một nhà buôn thì không thể không biết đến chứng khoán”, anh nói.

Sau những giờ giao dịch căng thẳng, anh Cường lại miệt mài với đam mê nhiếp ảnh.

Anh biết đến chứng khoán, biết đến IRS từ một người cháu họ của mình. Và từ khi biết IRS đến giờ, anh chưa giao dịch ở bất kỳ một nơi nào khác. Anh gắn bó với IRS, một phần vì bản thân cảm thấy hài lòng. IRS luôn tạo cho người chơi cái cảm giác thoải mái nhất. Muốn nói hay làm bất cứ việc gì đều nhận được sự giúp đỡ tận tình. Phần khác, bản tính anh cũng không thích sự thay đổi.

Anh trầm ngâm nhớ lại những ngày đầu đến với nghiệp chứng. Mã chứng khoán đầu tiên anh mua là SSI. Khi T4 về (lúc đó là T4), anh lãi được 5%, nhưng nhất quyết không bán. Sau này, khi lỗ 40% thì… bán. Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất và cũng là bài học thấm thía nhất với anh cho đến giờ: BÀI HỌC CẮT LỖ!

Anh đặt ra một quy định nghiêm ngặt cho bản thân là phải biết kiềm chế và biết lượng nguồn vốn của mình. Nếu chưa tự tin thì chỉ chơi với một mức vốn nhất định. Anh giải thích:“Phải biết kiềm chế và lượng đồng vốn cho chặng đường dài”.

Tất nhiên, việc kiềm chế không phải là dễ dàng, nhất là những lúc thị trường sôi sùng sục và bị tác động bởi mọi người xung quanh. Hơn nữa, lòng tham của con người là vô đáy, nên càng dễ mắc sai lầm. Nhưng bản thân anh đã làm được, bởi hơn ai hết, anh hiểu rất rõ giá trị đồng tiền. Anh rất tâm đắc một câu nói: «Nếu ai muốn hiểu giá trị đồng tiền, cứ đi vay thì sẽ biết!».

Cơm áo không đùa với khách thơ!
Đã từng mặc áo lính, từng là chiến sỹ trên mặt trận văn hóa tư tưởng với biết bao lý tưởng cao đẹp, nhưng anh vẫn quyết định rời xa cây đàn Violoncello đã gắn bó với mình suốt một thời trai trẻ. Lý do ư ? «Cơm, áo, gạo, tiền» – Anh chia sẻ.

                                        Thời trai trẻ bên cây đàn Violoncello.

Mặt phải của nghệ sĩ là những tâm hồn bay bổng, được «mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây », nhưng mặt trái là kinh tế, là hiện thực trần trụi. Có “nằm trong chăn mới biết chăn có rận”. Có đặt mình vào hoàn cảnh của người ta mới biết người ta sống thế nào. Có chạy đôn chạy đáo, ăn bữa nay, lo bữa mai mới thấu hiểu cảnh sống «chui gậm trạn» . Đã có lúc, anh không một xu dính túi. Đã có lúc, anh đưa người ta đi ăn, chỉ cho người ta chỗ ăn ngon, nhưng bản thân thì đứng ngoài vì không có tiền. Đã có lúc, anh phải đếm từng bước chân của mình, bào mòn trên đường phố Hà Nội, chỉ để nghĩ cách, làm sao kiếm được tiền. Bởi thế, bây giờ dù có cầm trong tay bạc tỉ, anh cũng cảm thấy rất bình thường. Ai cũng có nỗi khổ, ai cũng có khó khăn, ai cũng có những trăn trở, bực mình… Tất cả rồi cũng sẽ nhạt nhòa, nguôi ngoai theo năm tháng. Nhưng cái làm người ta bức bách nhất, khốn khó nhất, cùng cực nhất, tuyệt vọng nhất, khó vượt qua nhất, đó là KHÔNG CÓ TIỀN!

Anh không hối tiếc những gì mình đã làm. Nếu guồng quay thời gian có ngược trở về, anh vẫn sẽ lựa chọn con đường mình đã đi. Nhưng hi vọng là đừng có quay lại cái thời kỳ anh… cháy túi! (Mỉm cười).

Khi được hỏi “Liệu sau này anh cũng sẽ rời xa chứng trường, rời xa nhiếp ảnh giống như anh đã từng rời xa cây đàn không?”, anh điềm tĩnh: Cái đó là của ngày mai, vậy hãy để ngày mai trả lời nhé! Ai cũng có những chuẩn bị cho ngày mai, nhưng ngày mai có theo ý ta hay không, thì không thể biết trước được. “Mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên” mà.

Số phận an bài, nhưng đời đẹp quá!
Các ngày trong tuần, anh toàn tâm, toàn ý với chứng trường. Cuối tuần, lại thấy anh vi vu đây đó khắp mọi miền đất nước để “săn”  ảnh. Hỏi, có khi nào vợ anh cằn nhằn về ông chồng không-mấy-khi-ở-nhà này không, anh chỉ cười «Câu hỏi này liên quan đến vợ anh. Để anh về xin phép vợ anh cái đã nhé!”. 

Vẫn thường thấy anh để hình con gái làm avatar trên các trang thông tin cá nhân, anh tâm sự: “Con gái anh sinh năm 2001, sinh đúng ngày nhà giáo Việt Nam. Hiện cháu đang theo học chuyên Anh - Trường Ngô Sĩ Liên. Rút kinh nghiệm từ bố, nói Tiếng Anh vào loại MỎI TAY, anh quyết định cho cháu theo học ở Language Link từ nhỏ. Kể ra thì cháu cũng học được, luôn đứng đầu hoặc thứ hai trong lớp. Năm vừa rồi cháu còn được đặc cách lên vượt bậc. Bây giờ con nói Tiếng Anh thế nào quả thực anh cũng không biết, nhưng thấy con hát được bằng Tiếng Anh thì cũng mừng cho con rồi.
Người ta hay khen: Con gái đẹp hơn bố! Con đẹp thì phải phô ra. Bố không được đẹp cho lắm thì đạy lại. Vậy thôi!” - Anh cười.

Cô công chúa nhỏ xinh xắn, đáng yêu.

Anh nhận mình là người duy tâm, nhưng không mê tín dị đoan. Anh tin rằng, con người ta có số kiếp. Mọi thứ đã được lập trình sẵn. Con đường ta đi, mọi thứ ta làm đều đã được an bài. Nếu xác định được như thế, con người ta sẽ thấy thanh thản hơn rất nhiều mỗi khi gặp trắc trở.

Anh vẫn đi làm từ thiện ở khắp mọi nơi, vì anh thấy mình có điều kiện để làm. Thấy người ta khó khăn hơn mình, thì mình giúp. Khi đến với người ta, thấy người ta vui, bản thân mình cũng cảm thấy hạnh phúc, vậy là đủ.

Mẫu người thích đủ thứ
Anh tự nhận mình là mẫu người thích đủ thứ. Thích đa màu, thích đa chiều, đa phong cách và cả… đa tình nữa. Anh đùa «Trẻ con đi đường, anh không bao giờ dám đánh cả».

Sắp đến sinh nhật mình, anh trải lòng: «Không phải ai cũng nhớ đến sinh nhật của mình. Anh cũng thường quên. Trong ngày sinh nhật, người ta hay nói đến những ước mơ, những hoài bão. Còn anh, anh chỉ mong mẹ anh khỏe. Mẹ anh trên 80 tuổi và đang ở cùng anh».

Hết mình với hoạt động thiện nguyện.

«Có thể hình dung về con người anh thế này: Ngoài đường có một gã rất ít khi nhìn thẳng. Gã thường nhìn lên, nhưng không phải để hái lá đâu nhé, mà để kiếm cái gì đó chụp ảnh. Và khi không nhìn lên nữa thì gã nhìn xuống, nhưng cũng không phải để đá ống bơ, mà để xem… có ai đánh rơi tiền không. Thế nhé!» Anh cười.  
(IRS)





Ý kiến của bạn:

5 comments:

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Tuyệt vời.
Bài viết rất hay về 1 cuộc đời, những suy nghĩ và trải nghiệm, nhất là đối với 1 người mà mình đã có cơ hội được biết, tiếp xúc. :)

A Cường và các bạn ạ, tôi cũng đã có nhiều lần tiền trong túi chỉ có dưới vài chục ngàn đồng và đã phải suy tính rất lâu giữa việc nếu mua báo thì thôi cà phê.., hay nếu mua xăng xe máy thì cả ngày hôm đó cháy túi, thật buồn cười cho dân CK mình nhỉ.

LTN

Cảm ơn anh Nghĩa thật nhiều, anh Nghĩa ạ! Anh luôn là tấm gương sáng, là người anh cả của tất cả chúng em!

Bản thân em cũng đã học hỏi được rất nhiều từ con người, hành động và những bài viết tuyệt vời của anh. Chúc anh luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để tiếp tục truyền năng lượng, cảm hứng và niềm tin vào cuộc đời này, anh nhé! :)

Nhìn anh Cường và anh Nghĩa lúc nào cũng ung dung như thế, vậy mà cũng có lúc rỗng túi cơ đấy! Đúng là sông có khúc, người có lúc thật.

Anh Cường có nhiều ảnh đẹp thế!!!