3 tháng 7, 2013

CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT: Cuộc đời buồn (Kỳ II)

Cuộc đời buồn (Kỳ I)

Tôi nhớ cái đêm trước khi chị quyết định bỏ học đúng vào sinh nhật thứ 16 của chị. Từ chiều, chị dắt tôi đi mua đồ. Hai chị em chọn hai bộ váy đẹp như trong mơ. Đó cũng là lần đầu tiên chị tổ chức sinh nhật và tôi được cùng chị tham dự một bữa tiệc sang trọng như vậy. Tôi hỏi chị, mẹ cho tiền mua váy và tổ chức sinh nhật hả chị? Chị cười chua chát, chị bán đời học trò của mình rồi.



Từ mai chị đi làm ở vũ trường, không đi học nữa. Chị sẽ kiếm tiền nuôi mày học, nếu mày có chí và quyết tâm. Đừng theo nghề của mẹ và chị, chua chát lắm. Tại chị học dốt, với lại chị không thể học lên được nữa, phần vì mặc cảm thân phận. Chị chán học, đi bán rượu và tham gia nhảy múa ở vũ trường cũng tốt, kiếm nhiều tiền hơn, sau này sẽ lo được cuộc sống tốt hơn. Mẹ già rồi, không kiếm đủ tiền nuôi hai chị em ăn học. Chị đi làm phụ mẹ nuôi mày. Thế nên chị quyết định bỏ học. Học cũng chẳng để làm gì cả nên chẳng có gì phải tiếc.

Đêm sinh nhật chị, mẹ không biết mà cũng không có mặt. 16 tuổi chị đã có cả đống bạn trai vây xung quanh để chiều chuộng và hài lòng chị. Sinh nhật chị, có một thiếu gia con nhà giàu bỏ tiền tổ chức hoành tráng cho chị ở vũ trường. Bạn trai chị toàn là dân chơi quen thuộc ở vũ trường. Sinh nhật chị, chị uống say, sau đó kéo cả đám bạn đi chơi đâu mãi đến 4g sáng chị mới về.

Mẹ tôi không hề hay biết những chuyển biến quan trọng trong cuộc đời con gái mình. Mẹ mải mê mưu sinh từ thân xác đã tàn tạ. Mẹ không buồn quan tâm hai con gái của mẹ đã tự xử cuộc đời mình thế nào. 4 giờ sáng, chị quay về đổ vật ra giường, miệng phả ra hơi rượu nồng nặc. Chị úp mặt vào gối và khóc nức nở. Chị nói với tôi. Thật ra chị bỏ học chỉ vì sau một lần về nhà người con trai cùng lớp chị thầm yêu để chơi.

Trong lúc ở nhà người bạn ấy, chị đã nghe lời mẹ của bạn ấy nói với con trai rằng: “Sao con rước cái loại con gái nhà đó về nhà mình. Con có biết mẹ cô ấy làm nghề gì không. Lần sau không bao giờ được chơi với loại con gái nhà hư hỏng đó. Mẹ cấm tiệt”. Chị bị tổn thương và chưa bao giờ chị ý thức một cách cay đắng bẽ bàng thân phận của mình như lúc ấy. Từ đó chị quyết định bỏ học và rời nhà ra đi.

Chị lại ngược đường vô Sài Gòn, như mẹ ngày xưa ngược đường bỏ nhà ra đi lập nghiệp. Một năm sau, chị đón tôi vào Sài Gòn cùng chị để chị nuôi ăn học. Chị nói, chị quyết tâm không để tôi phải bỏ học như chị. Mẹ tôi không phản đối cũng không ý kiến gì. Càng già mẹ càng bệ rạc vào con đường cờ bạc, lô đề. Mẹ không còn trẻ đẹp nữa để mà kiếm tiền từ thân xác của mình.

Mẹ sống bằng tiền chị gửi về hàng tháng, và mẹ lao vào cờ bạc để giải sầu. Tôi trở thành đứa con gái bị trầm cảm nặng từ khi chị bỏ học. Tôi theo vào Sài Gòn cùng chị, chạy trốn Hà Nội với một quá khứ buồn thảm. Tôi muốn chạy trốn thực tại, chạy trốn hoàn cảnh, chạy trốn nhân thân, chạy trốn khỏi những mặc cảm trĩu nặng trong cuộc sống buồn bã của mình. Tôi vào Sài Gòn học tiếp. Cứ cắn răng mà học, không bạn bè, không quan tâm tới ai, không chia sẻ với bất kỳ ai. Tôi sợ ai đó biết tôi là ai, con của ai...

Tôi sợ ai đó hỏi mẹ tôi là ai, làm gì, cha tôi là ai… Tôi sợ hãi nhất khi ai đó quan tâm hỏi thăm đến gia cảnh. Tôi lảng tránh và chui tọt vào vỏ ốc để giấu mình. Chị tôi vẫn đi  làm đều đặn. Chị thường vắng nhà cả tuần, có khi cả tháng. Chị không chia sẻ công việc với tôi, và bản thân tôi cũng không hỏi chị về công việc. Tôi sợ đụng chạm vào nỗi lòng chị giấu kín.

Tôi sợ chị tôi lại buồn, lại khóc vì mặc cảm thân phận. Tôi thương chị nên chỉ biết im lặng ủng hộ chị bằng việc học hành chăm chỉ của mình. Tôi đỗ vào Đại học Ngoại ngữ, và trong khi đang học năm thứ hai đại học, tôi tìm được học bổng và chị tôi đã quyết liệt bắt tôi sang Canada học tiếp. Sang đó, tôi gặp và yêu một người trong cộng đồng người Việt ở Canada. Người đó là bạn học cùng với tôi ở trường đại học. Chúng tôi yêu nhau và tôi không bao giờ chia sẻ cuộc sống riêng tư của tôi ở nhà.

Tôi không kể nhiều về chị, về mẹ. Tôi tránh nói tới chuyện gia đình. Người yêu tôi tin tưởng tuyệt đối vào tôi. Anh chỉ biết rằng, chị em tôi mồ côi cha từ nhỏ, ba mẹ con đùm bọc nhau lớn lên. Chị tôi làm buôn bán ở Việt Nam với mẹ già. Tuy nhiên sự trầm mặc và đóng kín tâm hồn của tôi với xung quanh làm cho người yêu tôi đã có lần phải thốt lên rằng, tôi là một phần bí ẩn mà anh không bao giờ chạm tới đáy hay kiểm soát được. Anh vẫn nói đùa, anh yêu tôi bởi tôi là một cô gái bí ẩn. 

Tôi học xong chương trình đại học ở bên Canada. Chị tôi gửi tiền qua Canada cho tôi tìm mua nhà và quyết định sẽ đón mẹ tôi sang bên kia và cả nhà sẽ định cư ở đây. Nhưng mẹ tôi chỉ sang được ít lâu lại nhớ cờ bạc đề đóm nên không chịu ở lại. Mẹ cứ lúc đi lúc về, chủ yếu mẹ ở Việt Nam do những thói quen đã bám sâu vào máu thịt của mẹ.

Nơi đó có đám bạn già cờ bạc bệ rạc của mẹ nhưng thiếu họ thì mẹ không chịu nổi. Chị tôi cũng không ở Việt Nam nữa. Chị nói với tôi, mọi việc dừng lại ở đây, chị kiếm tiền vừa đủ để mua nhà và thay đổi số phận mình rồi. Việc của chị là sang đây kiếm lấy một tấm chồng và cưới chồng sống cùng em gái vui vẻ đầm ấm.    
     
Thế rồi, qua những mối mai gặp gỡ, từ vợ chồng tôi, chị gái tôi cũng quen một người  Việt ở Canada. Ngày chị tôi tới chơi bên nhà người yêu để ra mắt, không ngờ bố của người yêu chị tôi lại từng là khách ruột của chị trong những chuyến về Việt Nam thăm quê. Cuộc gặp gỡ quá bẽ bàng. Chị tôi đã lặng lẽ giã từ mối tình thứ hai đầy đau khổ. Chị khóc với tôi rất nhiều.

Chị nói, chị đã trốn chạy quá khứ, vùi bỏ quá khứ để làm lại cuộc đời mà sao khó quá. Sao chạy tới đâu, chị cũng bị quá khứ truy đuổi thế này. Chị không rời bỏ người ta thì người ta cũng sẽ biết chị là ai. Thế nên, chị không còn lựa chọn nào khác. Sau buổi ra mắt bẽ bàng ấy, chị tôi cũng không bao giờ còn thấy anh người yêu điện thoại và tới tìm chị. Điều đó càng làm cho chị chán chường hơn, đau khổ hơn.

Nhưng thật không hay cho tôi trước đám cưới mấy ngày, khi người quen của gia đình chồng tôi ở Việt Nam không biết tìm hiểu ở đâu mà biết rất rõ về mẹ tôi, đã đem kể lại cho bố mẹ chồng tôi lai lịch gốc gác của chị em tôi, mẹ tôi. Thậm chí còn cho họ biết bố tôi đã ra tù và hiện đang sống ở Hà Nội. 

Bố mẹ chồng tôi rất sốc, không thể tin được nên đã có cuộc nói chuyện với hai vợ chồng tôi và hỏi về tất cả những gì họ nghe kể về mẹ tôi và gốc gác của chị em tôi. Tôi không còn cách nào khác đã phải thừa nhận toàn bộ câu chuyện ấy là sự thật. Nghe xong toàn bộ thú nhận của tôi, họ tôi đã nói với tôi rằng, tôi là một cô dâu lừa dối, và họ tuyên bố không chấp nhận sự lừa dối ấy.

Chồng sắp cưới của tôi quá sốc, nên đã bỏ nhà đi uống rượu suốt một tuần liền không gặp mặt tôi. Chồng tôi nói rằng, dù tôi có là ai đi chăng nữa, thì tôi cũng không nên vì muốn che đậy một quá khứ gia đình không hay mà lừa dối bố mẹ anh ấy và lừa dối anh ấy một cách quá đáng như vậy. Tôi đã làm cho cả gia đình anh ấy bị tổn thương.

Những ngày này cả hai chị em tôi vô cùng mệt mỏi và đau khổ. Chị tôi quyết định rủ tôi bay sang Pháp sống. Chị tôi nói, có lẽ phải kiếm chồng ngoại quốc thì may ra quá khứ không bị truy đuổi. Tôi không muốn chia sẻ với chị hoàn cảnh của tôi lúc này. Tôi không muốn làm chị tôi buồn hơn nữa. Tôi muốn tự mình giải quyết chuyện gia đình, nhưng chồng sắp cưới của tôi đã gặp chị tôi và nói thẳng ra tất cả mọi chuyện.

Tôi và chồng tôi mới chỉ đính hôn, chuẩn bị cho đám cưới sắp tới. Chúng tôi cũng chưa có ràng buộc con cái gì nên nếu có chia tay thì cũng đỡ đau khổ hơn cho tôi. Nhưng tôi yêu chồng sắp cưới của tôi và cảm thấy thật tuyệt vọng. Tôi không có lỗi gì với chồng tôi, với gia đình chồng tôi. Chỉ vì tôi không muốn chia sẻ, không muốn một ai biết về gia đình bất hạnh của mình mà tôi đã nói dối họ rằng bố tôi đã chết.

Tại sao tôi không đủ dũng cảm để dối diện với quá khứ, để nói hết với chồng tôi, thực ra mẹ tôi là gái nhảy, chị tôi cũng là gái nhảy, hai chị em tôi cùng mẹ khác cha và chúng tôi lớn lên mà không có bàn tay chăm sóc của cha mình trước khi chúng tôi quyết định đến với nhau.

Tôi thật sai lầm để giờ đây, chồng tôi, gia đình chồng tôi cho rằng tôi là một kẻ dối trá, rằng tôi không xứng đáng với chồng mình, và hạnh phúc gia đình của tôi trước nguy cơ tan vỡ. Chồng tôi là con cưng trong một gia đình khá giả, từ nhỏ anh chỉ biết có việc học, như một con mọt sách được gia đình cưng chiều, cung phụng nên chồng tôi không đủ từng trải và vốn sống để có thể hiểu được hoàn cảnh của tôi, và vì sao tôi lại chọn cách nói dối anh và bố mẹ chồng như vậy.

Chồng tôi cũng không đủ lớn để có thể hiểu, thông cảm và tha thứ cho tôi. Thế nên anh đã quyết định chia tay tôi. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, anh sinh trưởng trong một gia đình gia giáo, thế nên hoàn cảnh của tôi là một thế giới khác mà anh không sao có thể hiểu được.

Những ngày này hai chị em tôi rất buồn. Chị tôi lại uống rượu, lại đi vũ trường, lại quên đời trong những hộp đêm để khoả lấp những thất vọng. Những ngày này, được tin mẹ tôi ốm nặng, bà bị ung thư gan do hút thuốc lá và uống rượu quá nhiều. Hai chị em tôi vội vã trở về Việt Nam. Hoá ra mẹ bị bệnh lâu nay mà không chịu đi khám, đến khi trở bệnh nặng vào viện thì đã ung thư giai đoạn cuối.

Hai chị em tôi vội vã bay về Hà Nội gặp mẹ. Trên giường bệnh, mẹ nặng nhọc nói cho chúng tôi biết một sự thật còn đau lòng hơn mà cả cuộc đời mẹ giấu kín chúng tôi. Nhà của ông bà ngoại tôi ở Hàng Đào. Vì một ẩn ức với bố tôi mà mẹ tôi bỏ nhà ra đi. Ẩn ức ấy, bà ngoại, mẹ của mẹ tôi là người tường tận. Quá đau đớn và chua xót, bà đã thắt cổ tự vẫn để tránh tiếng ô nhục mà bà không thể sống để chịu đựng.

Gia đình thất tán từ đó, mẹ tôi bỏ đi một mạch không bao giờ quay về nhà. Bát hương thờ bà ngoại mẹ mang lên chùa Lý Quốc Sư đặt đấy để nương nhờ cửa Phật. Từ đó mẹ coi như không có gia đình, không có quê hương bản quán. Mẹ chôn chặt mọi chuyện và bà đã mang một vết thương trong lòng quá lớn. Bà đã không tự thoát ra được bi kịch của đời bà để đến bây giờ chị em tôi phải sống với những hệ luỵ của quá khứ thật đau buồn.

Sau tang mẹ. Chị em tôi mang tro cốt của bà sang Canada. Tôi nói với chị gái tôi, bằng mọi giá chị em mình cũng phải sống và sống một cuộc đời tử tế để kết thúc những bi kịch này. Tôi và chị quyết định sẽ đi đâu đó thật xa, và sẽ làm lại cuộc đời của mình khi chưa quá muộn.  Phải đi đâu đó, phải lựa chọn một cuộc sống để quá khứ không còn truy đuổi chị em tôi.
(CAND)

Ý kiến của bạn:

0 comments: