24 tháng 5, 2013

CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT: Mẹ chồng tôi không muốn con trai hạnh phúc


Tôi thật cay đắng khi cầm bút viết bức thư này kể ra câu chuyện khó tin mà có thật của đời mình để chia sẻ với quý báo. Thực lòng, không ai mong muốn vạch áo cho người xem lưng, nhưng trong tình cảnh này, tôi thật nuốt nước mắt vào trong, muối mặt mà bày tỏ nỗi lòng. Tôi chưa thấy bà mẹ chồng nào yêu con, thương con và chăm sóc con một cách trái khoáy như mẹ chồng tôi.


Tôi đã nghĩ, mọi căn nguyên của tính khí thất thường, nghiệt ngã và bệnh hoạn của mẹ chồng tôi cũng khởi nguồn từ việc mẹ chồng tôi góa chồng từ khi còn rất trẻ. Theo như những gì tôi cảm nhận được, và do chồng tôi kể lại từ khi chúng tôi yêu nhau thì mẹ chồng tôi có một mối tình rất đẹp và sâu nặng.  Hai người gặp nhau và yêu nhau ở Nga. Mẹ tôi đi lao động bên đó, gặp bố tôi là lưu học sinh. Sau khi về nước, họ cưới nhau, bố chồng tôi nhận công tác ở một viện nghiên cứu hóa học, còn mẹ tôi thì ở nhà nội trợ. Chiến tranh biên giới nổ ra, bố chồng tôi đi tăng cường công tác ở biên giới phía Bắc và rồi trong một trận chiến, bố tôi bị hy sinh ở tuổi đời 35. Mẹ tôi góa chồng năm 33 tuổi, lúc đó chồng tôi là đứa con trai duy nhất của mẹ mới lên 8 tuổi.

Mẹ ở vậy nuôi con, không đi bước nữa. Trong lòng bà chật kín những hồi ức của mối tình cũ với người chồng chết trẻ đầy đau đớn và nuối tiếc. Mẹ thờ phụng chồng như những góa phụ Việt Nam thờ chồng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Mặc dù đã bước sang thời bình, công việc, vị trí và nhan sắc của mẹ cho phép mẹ đủ điều kiện để tái hôn, đi bước nữa xây dựng một cuộc sống gia đình mới để vơi bớt những sầu đau. Nhưng mẹ đã chọn một cách sống khác, một ứng xử khác với bản thân.

Mẹ đóng kín tâm hồn mình, khép chặt trái tim mình trong một chân dung góa phụ. Mẹ chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi mất mát quá lớn từ ngày chồng ra đi. Mẹ chưa bao giờ thôi khóc trong những đêm dài cô đơn lùi lũi một mình bên cậu con trai nhỏ. Mẹ yêu chồng và gần như không thể chịu đựng nổi nỗi đau, sự mất mát mà số phận đã giằng cướp đi tất cả của mẹ. Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu hy sinh mẹ dồn hết cho đứa con trai thiếu thốn tình cảm của cha chính là chồng tôi sau này.

Tôi nhớ khi yêu nhau, trong lần đầu tiên chồng tôi đưa tôi về ra mắt mẹ. Mặc dù đã được anh chia sẻ về hoàn cảnh của mẹ, của gia đình anh nhưng lần đầu tiên giáp mặt mẹ, ăn cơm với mẹ bữa cơm gia đình, tôi không sao lý giải được cảm giác của mình. Tôi thấy mẹ không lạnh lùng, cũng không xa cách. Mẹ gần gũi, ngọt ngào mà sao tôi thấy ẩn chứa phía sau sự quan tâm săn sóc ấy là một sự lạnh lẽo băng giá đến gai người. Sau này tôi cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về cảm giác này trở đi trở lại mỗi lần tôi gặp mẹ và gần gũi với mẹ. Tôi chỉ có thể lý giải rằng, do mẹ ít cười, đúng hơn là mẹ không bao giờ cười mỗi khi trò chuyện cùng tôi hay những dịp chúng tôi về thăm mẹ. Mẹ ngọt ngào săn sóc đấy nhưng trong xa vắng, mắt mẹ lạnh, cái tia lạnh xuyên thấu qua đứa con gái nhạy cảm là tôi khiến tôi cứ có cảm giác gai người.

Thế rồi chồng tôi xin phép mẹ cưới tôi về làm vợ. Mẹ không ra đồng tình cũng chẳng ra phản đối. Mẹ nói lạnh tanh: “Số của hai con không hợp nhau, có lấy nhau rồi cũng rắc rối”. Lúc ấy, nhân khi không có chồng tôi bên cạnh, mẹ nói với tôi: “Số của con khắc chồng, nếu lấy nhau thì mệnh con triệt mệnh chồng. Mẹ chỉ có mỗi thằng V, nếu có điều gì thì mẹ không sống nổi”. Tôi đã khóc và dằn vặt rất nhiều trước khi trở thành con dâu của mẹ vợ. Tôi đã đem tất cả câu chuyện kể cho chồng tôi nghe và âu lo tương lai của hai đứa. Thậm chí tôi đã đề nghị với chồng tôi chia tay nhau vì sợ rằng, cưới nhau tôi làm liên lụy đến anh, đứa con độc nhất của mẹ do những gì liên quan đến số mệnh.

Chồng tôi không tin mấy trò xem số tướng nên đã gạt phắt đi. Cuối cùng mẹ cũng đứng ra tổ chức đám cưới cho chúng tôi. Đám cưới to, hoành tráng và mẹ đã không tiếc tiền để đứa con trai độc nhất của mẹ vui lòng. Chỉ có điều, truy đuổi dai dẳng trong tôi là ánh mắt sắc lạnh và vô cảm của mẹ trong lễ cưới. Thậm chí đôi khi tôi thấy gương mặt mẹ vô hồn, trống rỗng như đang chịu đựng nỗi đau khổ vì vừa đánh rơi một báu vật…Tôi sợ ánh nhìn và gương mặt chịu đựng nỗi thống khổ của mẹ trong ngày hạnh phúc trăm năm của con trai.

Như tôi linh cảm. Những ngày bước chân về làm dâu mẹ chồng tôi là bắt đầu của chuỗi ngày sợ hãi bởi những hành động kỳ quặc của mẹ. Đêm tân hôn, mẹ đặt ghế xô pha nằm trước cửa buồng ngủ của vợ chồng tôi. Mẹ nói, mẹ canh cho hai đứa ngủ, với lại con gái lần đầu tiên về nhà chồng, đêm tân hôn lỡ có bề gì thì mẹ còn ngay cạnh để ứng cứu. Mặc cho chồng tôi thưa chuyện, mẹ chồng tôi vẫn kiên quyết kê ghế xô pha vào trước cửa phòng. Đêm tân hôn, mẹ chồng tôi khéo léo tự trải chiếc ga trắng, màn xô trắng để kiểm tra trinh tiết của con dâu. Vợ chồng tôi bất cẩn, đã không biết ý đồ của mẹ.

Đêm tân hôn, phía bên ngoài cánh cửa khép là tiếng mẹ thở dài nặng nhọc, tiếng mẹ rên mệt mỏi…thỉnh thoảng mẹ lại hỏi vọng vào : “Các con có cần nước hay khăn lạnh hay gì gì không?”… Đêm tân hôn vợ chồng tôi căng thẳng bên nhau và gần như phải chịu đựng sự hiện diện và can thiệp quá đáng của mẹ vào giây phút riêng tư. Chờ mãi không thấy mẹ nằm yên để ngủ, mệt mỏi quá, chúng tôi yêu nhau vội vàng như hai kẻ ăn vụng chẳng còn chút hứng thú nào nữa rồi ngủ thiếp đi.

Sáng ra, hai vợ chồng vào phòng vệ sinh cá nhân, mẹ chạy xộc lên phòng ngủ hai vợ chồng tôi và bà khóc ngất lên. Mãi sau tôi mới hiểu bà xót xa cho con trai bà vì tôi không còn trinh tiết. Chiếc ga  vẫn trắng tinh, chiếc khăn xô mẹ chuẩn bị cũng trắng tinh. Mẹ khóc lóc vật vã trên ghế xô pha cho rằng, con trai mình ngu dại và tôi là cô dâu không còn trinh tiết trước ngày cưới. Mẹ đâu biết rằng, con trai mẹ trước đó đã lấy đi trinh tiết của tôi chứ không phải là bất kỳ ai khác. Sau lần khóc lóc vật vã ấy, mẹ chồng tôi nói với tôi, tôi không xứng đáng để làm vợ con trai bà. Tôi không xứng đáng để ở trong cái nhà này…

Hôn nhân của tôi gặp bão tố trong những ngày đầu tiên ấy. Tôi đã khóc không biết bao nhiêu nước mắt. Chồng tôi yêu tôi, anh hiểu tất cả nhưng anh cũng yêu mẹ và với anh, vợ có thể thay đổi nhưng mẹ thì duy nhất một trên đời. Anh nói với tôi vì yêu anh mà cố chiều mẹ, làm cho mẹ vui thì anh mới hạnh phúc. Anh nói tôi hãy thông cảm và rộng lượng cho mẹ. Mẹ hy sinh cả đời vì anh rồi, giờ vì em mà anh bỏ rơi mẹ thì không thể được. Nhưng cuộc sống đâu có đơn giản vậy. Mẹ chồng tôi vẫn ngủ trên ghế xô pha ngoài cửa phòng ngủ vợ chồng tôi. Thỉnh thoảng bà lại yêu cầu tôi xuống phòng bà ngủ để cho chồng tôi dưỡng sức. Mẹ chồng tôi không muốn vợ chồng tôi ngủ cùng nhau. Khi tôi có bầu con trai đầu lòng, lấy lý do dưỡng thai cho khỏe và kiêng kị chuyện sinh hoạt vợ chồng lúc mang thai, mẹ chồng kiên quyết bắt tôi xuống phòng bà ngủ để bảo vệ thai, để chồng tôi ngủ một mình. Tôi khóc rất nhiều và chồng tôi dỗ dành tôi hãy vì anh mà chiều ý mẹ.

Tôi đã làm nô lệ cho mẹ chồng suốt hai năm sau khi kết hôn. Tôi sinh con trai, những bận rộn của việc sinh nở lấy đi rất nhiều thời gian của tôi, và mẹ gần như cố ý canh chừng vợ chồng tôi không cho chúng tôi gần gũi. Sáu tháng trời mẹ canh cửa không cho chồng tôi vào với tôi lý do sợ hậu sản. Tôi bị stress nặng cả lúc mang thai và sau khi sinh con mà không thể giải tỏa. Chồng tôi cũng bị ức chế nhưng vì anh là con trai của mẹ, tình máu mủ đã làm cho anh cố chịu đựng. Anh bị luẩn quẩn trong vòng xoáy sắp đặt của mẹ mà không đủ mạnh mẽ sáng suốt để tự cứu lấy mình, bảo vệ hạnh phúc của mình.

Tôi không hề biết rằng, trong suốt 9 tháng tôi mang thai và 6 tháng sau khi đẻ, mẹ âm thầm tạo điều kiện cho chồng tôi vì căng thẳng nhu cầu tình dục mà có quan hệ ngoài luồng với một cô gái làm nghề matxa. Chính mẹ, chứ không phải ai khác, đã mời một cô gái trẻ đẹp làm nghề matxa bấm huyệt về tận nhà phục vụ chồng tôi trong lúc tôi mang thai và nằm ổ. Cũng chính mẹ đã dàn cảnh tạo tình huống để cho tôi nhìn thấy cảnh chồng tôi ngủ với một cô gái trẻ ngay trước mắt tôi, ngay trên chiếc giường cưới, trong phòng ngủ của vợ chồng tôi.

Con trai được 6 tháng tuổi, tôi ôm con ra khỏi nhà chồng. Mẹ chồng tôi giằng lấy đứa con của tôi. Mẹ tôi gọi xe cấp cứu ép tôi đến bệnh viện tâm thần thăm khám. Mục đích của mẹ là muốn cách ly tôi khỏi chồng tôi và con trai tôi. Mẹ chồng tôi muốn giành lấy chồng tôi và đứa con trai của tôi, cháu ruột của bà. Mẹ chồng tôi muốn tước đoạt hết tất cả, và bà đã tính toán kỹ để từng bước thực hiện ý đồ của mình. Sau khi đẩy tôi vào bệnh viện, tôi đúng là có rối loạn cảm xúc trầm cảm sau khi sinh nhưng nguyên do là từ mẹ chồng tôi.

Với bệnh án này, bà sẽ bắt con trai bà ly hôn tôi, và bà sẽ bắt luôn cháu nội của bà, con trai tôi để bà nuôi và đẩy tôi ra đường với hai bàn tay trắng. Rõ ràng bà đã rất biết đánh vào lòng ghen tuông của phụ nữ. Bà biết sau khi ra viện, tôi sẽ bỏ chồng tôi vì đã chứng kiến tất cả sự bội phản của chồng tôi trong căn phòng trên chiếc giường cưới của hai vợ chồng. Là đàn bà với nhau, bà biết tổn thương này tôi không thể tha thứ cho chồng tôi. Hiện giờ tôi đã ra viện và về nhà mẹ đẻ. Tôi không bao giờ muốn quay trở lại căn nhà có mẹ chồng tôi cho dù căn nhà ấy có con trai tôi và người chồng tôi từng rất mực yêu thương.
Kính thư: Nguyễn Thị Điệp Anh

Ý kiến của bạn:

0 comments: