5 tháng 11, 2012

GỠ RỐI TƠ LÒNG: Chồng sống thực vật - Bỏ thì thương, vương thì tội!


Khi bác sĩ nói anh có khả năng sống đời sống thực vật, tôi và mọi người thân suy sụp hoàn toàn. Ngày ngày ra vào bệnh viện trông nom anh khiến tôi tiều tụy hẳn. Tôi mới chỉ 26 tuổi và còn quá trẻ để trói buộc đời mình với anh.
Tôi và anh quen nhau từ thời sinh viên. Khi ấy mặc dù kinh tế hai đứa rất khó khăn nhưng chúng tôi luôn ở bên nhau. Sau ngày ra trường, tôi xin vào làm ở công ty của bạn mẹ tôi. Còn anh được giữ lại làm giảng viên của trường.
 
Vì biết cả hai đều có công ăn việc làm ổn định nên cha mẹ hai bên đều đồng ý cho hai đứa qua lại. Sau 5 năm yêu nhau thì anh ngỏ lời cầu hôn tôi. Tôi vui sướng và hạnh phúc đến rơi nước mắt.
 
Do tính tình tôi vẫn còn khá trẻ con và ăn nói vô tư nên khi về sống với anh, nhiều lần đã bị anh chấn chỉnh. Tất nhiên tôi khó chấp nhận điều này và thấy cuộc sống hôn nhân chẳng hề màu hồng như lúc yêu gì cả. 
 
Anh lúc nào cũng giảng đạo và "ông cụ non" ra mặt khiến tôi phải nhiều lần ôm đồ về nhà mẹ đẻ mà khóc hết nước mắt. Tính đến thời điểm này chắc cũng là lần thứ 5 tôi khăn gói về nhà mẹ đẻ rồi.
 
Mọi thứ chồng tôi đều tốt đẹp. Chỉ riêng cái việc hở chút xíu là anh giảng giải, lên lớp khiến tôi khó thích ứng. Nhiều khi bực mình quá tôi lên tiếng: "Sao lúc quen nhau anh luôn tìm thấy ưu điểm của em mà giờ đây việc gì anh cũng xét nét. Anh nói trên trường chưa đủ sao mà về nhà lại nói nữa". 
Tưởng nói vậy anh sẽ biết điều mà im lặng thì anh phản pháo lại bằng nhiều câu khó đỡ hơn khiến tôi chỉ còn biết nín thinh cho yên cửa yên nhà. 
Chán nản tôi tham gia hội những người độc thân do mấy đứa bạn thành lập. Trớ trêu thay ông trời cho tôi gặp lại Mạnh - mối tình đầu ngây thơ. Mạnh nói anh vẫn chưa tìm được ai làm anh yêu hơn tôi.
Tim tôi đập loạn xạ và muốn quay về bên anh. Với lại anh và tôi nói chuyện khá hợp nhau. Tôi biết nói thế mọi người sẽ không đồng tình nhưng khi ở bên Mạnh, tôi gần như quên mình đã có chồng. 
Chúng tôi chỉ nhắn tin và gọi điện tâm sự như những người bạn. Hai đứa hoàn toàn chưa đi quá giới hạn cho phép. Nhưng không hiểu sao chồng tôi, xưa nay vốn chẳng quan tâm bạn bè của vợ thì giờ đây bắt đầu sinh nghi. 
Anh tra hỏi mãi, cuối cùng tôi mới phải kể về Mạnh cho anh nghe. Anh không la hay nổi giận gì với tôi cả mà ngày ngày anh đàn đúm, nhậu nhẹt với bạn bè. Trông anh ngày một tiều tụy khiến tôi đau lòng lắm. 
Tôi thương anh nhưng vẫn tính khí ngang bướng và không nghĩ mình sai (vì chúng tôi chưa đi quá giới hạn) nên tôi cũng chẳng buồn giải thích làm gì.
Hai tháng trước, sóng gió ập đến với tôi khi anh say xỉn và gặp tai nạn trong khi lái xe. Khi bác sĩ nói anh có khả năng sống đời sống thực vật, tôi và mọi người trong gia đình suy sụp hoàn toàn. 
Ngày ngày ra vào bệnh viện trông nom anh khiến tôi tiều tụy hẳn. Nhiều đêm nằm, tôi lo lắng và nghĩ ngợi nhiều lắm. Tôi mới chỉ 26 tuổi và còn quá trẻ để trói buộc đời mình với anh. 
Tôi vẫn yêu và thương anh nhiều lắm nhưng lại không đủ can đảm để bên anh suốt quãng đời còn lại. Mong các bạn sớm cho tôi lời khuyên. Xin cảm ơn!
(theo Afamily)

Ý kiến của bạn:

0 comments: