15 tháng 11, 2011

KHÔNG GIAN VĂN HÓA: Người đàn bà cười

Mọi người cố nhịn cười còn thị lại phấn khởi cười suốt. Lần đầu tiên thị cười “thoải mái” như thế vì có hàm răng mới. Hơn nữa đây lại là ngày mà gần 40 năm qua thị chờ đợi: Ngày thị lấy chồng.

Cả làng được phen choáng váng khi thị trở về sau chuyến lên thủ đô thay hàm răng mới.  Mọi người vốn đã quen với hàm răng vổ của thị bao nhiêu năm qua. Chẳng hiểu sao 4 chị em của thị đều xinh xắn, dễ thương, duy chỉ có thị không chỉ “tươi quá quy định” mà đường nét góc cạnh chả thứ gì hòa hợp. Có lẽ cũng bởi thế mà gần bước sang tuổi 40 thị vẫn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai.

Ngày thị còn trẻ, bạn bè thường trêu “Sau mày tính hôn người yêu thế nào?”. Thị đáp chẳng cần đắn đo: “Không hôn trực tiếp thì hôn gió, chả sao”. Khổ một nỗi, bao nhiêu năm qua đến cả một nụ hôn gió thị cũng chẳng kiếm được chàng trai nào muốn nhận.

Trời sinh thị “tươi tắn” nên lúc nào thị cũng cười. Thị ý thức được “vẻ đẹp” của mình. Thị có cái ham muốn hừng hực của một người đàn bà ế. Nhưng lại có cái kiêu kì, khinh khỉnh của một người đàn bà có học. Nhiều gã trai làng cho rằng thị xấu giờ có thằng sờ tới là mừng lắm nên giở trò sàm sỡ, bờm xơm, cợt nhả. Thị lớn tiếng quạc lại không chút nể nang:

- “Đồ vô văn hóa, tưởng chị đây thèm cái loại người như mày hả! Mày còn lâu mới xứng được với chị, chị chả thiết”.

Mọi người thấy thế cười nghiêng ngả. Người cười tên bị làm cho bẽ mặt, người cười sự hống hách của thị. Thị chả quan tâm. Thị vẫn tuyên bố “Không tìm được người xứng đáng, thà ở vậy còn hơn”.

Ở thị, người ta thấy một lòng yêu sống bản năng, không lo sợ trước cuộc đời, không âu sầu oán trách số phận. Thị chấp nhận cuộc đời và đón nhận mọi thứ trong lạc quan. Thị ham học hỏi, hiểu biết khá nhiều và là người có tấm lòng chân thật. Ẩn sau cái vẻ bề ngoài “hâm hâm” và xấu của thị là cả một tâm hồn đẹp mà nếu ai đó không dành thời gian để hiểu sẽ khó mà nhận ra. Thị cầm tiền đi chợ nhưng nếu giữa đường gặp ăn xin là thị cho hết với lí lẽ:

- “Nếu người ta là ăn xin thật, mình không cho thì thật tàn nhẫn. Còn nếu người ta là ăn xin giả thì việc chường mặt đi xin cũng là đáng thương rồi. Coi như xem kịch trả tiền”.

Thị tốt một cách kì lạ. Bất kì người nào trong làng, thân hay quen sơ sơ thậm chí chả biết tuổi tên, gặp việc gì cần giúp đỡ là thị giúp. Nhiều bữa giúp người ta xong, mệt người còn mất của, nhưng thị vẫn thấy vui. Thị bảo “Miễn mình vui, người ta vui là được. Đời sống được bao lâu, thấy vui thì làm”.

Rồi thị gặp anh. Anh góa bụa, vợ mất sớm. Thị gặp anh ở chùa, trong ngày rằm. Thị vẫn lên chùa thường xuyên để giúp chùa quét dọn sân vườn. Hỏi thăm biết anh lên chùa để thắp nén hương cầu khẩn cho người vợ quá cố, thị rưng rưng xúc động. Gần một năm qua đi, thị và anh gặp nhau đều đặn vào mỗi ngày rằm, mồng một. Hơn một năm sau anh mới ngỏ ý đón thị về sống cùng một nhà, vui lúc về già cho đỡ cô quạnh. Thị chẳng đắn đo, đồng ý luôn. Còn bảo: “Thấy anh tốt bụng, hiền lành hợp với yêu cầu của em nên em đồng ý”.

Thế là thị cưới trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Chưa hết, thị còn “hào phóng” chi một khoản tiền dành dụm được đi thẩm mĩ viện, thay toàn bộ hàm răng “quá khổ” của mình. Hỏi lí do thì thị bảo: “Gặp được người đàn ông tốt, yêu mình nên muốn được hôn thật chứ không hôn gió”. Ai cũng phải cười ra nước mắt trước cái căn nguyên “thật như đùa” của thị.

Thị nhận lời anh vì anh là người đàn ông chừng mực, không vồ vập, cũng không nhìn vào cái vẻ bề ngoài của thị mà đánh giá. Anh “cố tìm mà hiểu” cái bản chất tốt đẹp trong thị. Thị không ham hố giàu sang, tiền bạc, thị chỉ cần có một mái ấm, một người chồng để mình yêu thương, một đứa con để hi vọng, một tổ ấm để sớm tối quây quần. Tất cả những cái đó thị gọi là hạnh phúc. Với thị mọi sự phù phiếm xa hoa, mọi cám dỗ vật chất chẳng nghĩa lí gì. Còn anh yêu thị có lẽ cũng vì thấy được cái lòng tốt nguyên thủy của thị, không tính toán, suy bì thiệt hơn, làm mọi việc đơn giản chỉ vì “Thấy cần phải làm thôi”.

Ngày cưới, thị cười suốt. Trông thị xinh đáo để. Thi thoảng thị không ngần ngại đặt một cái hôn lên má chồng rồi cười tít mắt. Có ai đó nói bâng quơ trong đám cưới: “Nhìn họ thấy cuộc đời thật hiền”.
(St)

Ý kiến của bạn:

3 comments:

Bài viết hay quá! Cảm ơn tác giả nhiều nha!

Đúng là cuộc đời có những con người như vậy trở nên tươi đẹp biết bao. "Nhìn họ thấy cuộc đời thật hiền"....

Đọc bài viết mới thấy có những cuộc sống thật bình dị^^