13 tháng 10, 2011

CHUYỆN KHÓ TIN NHƯNG CÓ THẬT: Tôi đã tha thứ cho cô ấy (tiếp theo và hết)


Tôi ở lỳ nhà bố mẹ tôi một tuần liền không quay lại nhà mình. Sau một tuần gần như nằm liệt giường ở nhà bố mẹ, tôi đã qua đi những cảm giác sốc ban đầu. Tôi suy nghĩ kỹ và đi đến quyết định nói chuyện với bố mẹ tôi chuyện của gia đình tôi. Bố mẹ tôi đã khóc khi nghe tôi kể chuyện nhưng cả gia đình đồng ý cho chúng tôi ly hôn để vợ và con tôi có thể trở về với gia đình đích thực của cô ấy.

Tôi trở về nhà sau một tuần. Vợ tôi cũng suy sụp không kém gì tôi. Cô ấy đã chuẩn bị cho một cuộc ra đi. Chúng tôi lặng lẽ làm thủ tục ly hôn. Sẽ không có điều gì xảy ra sau đó nữa nếu như tôi không nghe theo lời khuyên của bà thẩm phán xử vụ ly hôn của chúng tôi. Chính thẩm phán đã khuyên tôi nên đi xét nghiệm ADN để mọi thứ được rõ ràng minh bạch hơn. Kết quả như thế nào thì bản thân mình cũng thỏa mãn, không ân hận.

Tôi hoãn vụ ly hôn và quyết định tiến hành xét nghiệm ADN tìm bố đích thực cho con trai tôi. Tôi không nói gì với vợ tôi về chuyện tôi âm thầm làm. Tôi chỉ nói với cô ấy là anh cần một thời gian nữa. Ngày đó, xét nghiệm ADN trong nước rất khó khăn và phải qua rất nhiều thủ tục rườm rà và giấy phép. Vì thế tôi đã liên lạc với một vài người bạn nước ngoài và gửi các mẫu vật ra nước ngoài làm giúp trong khoảng thời gian nhanh nhất. Hơn một tháng sau, tôi đã có kết quả xét nghiệm.

                         Tôi không thể làm gì khác được nữa ngoài sự tha thứ cho cô ấy...

Kính thưa các anh các chị. Tôi như người đã chết đi rồi được sống lại lần thứ hai. Như kẻ giữ một báu vật quá lớn bỗng một ngày phát hiện ra báu vật đó đã bị đánh cắp và giờ đây sau bao nhiêu tiếc nuối, đau khổ, giày vò bỗng dưng tôi đã tìm lại được báu vật quá lớn ấy cho mình. Tôi gần như phát điên lên vì hạnh phúc. Khỏi phải nói, khi cầm kết quả xét nghiệm rõ ràng mười mươi tôi là cha đẻ của con trai tôi, tôi cảm thấy cuộc đời tôi hạnh phúc lại dâng ngập đến đủ đầy. Tôi không cần gì hơn nữa, không một mong muốn nào khác nữa. Tôi đã mang kết quả xét nghiệm đưa cho vợ tôi và trình lên tòa án trước sự choáng váng của vợ tôi.

Tiếp theo đó là những chuỗi ngày bi kịch của vợ tôi. Thật lòng, tôi rất thương cô ấy nhưng sự đổ vỡ quá khủng khiếp, tôi không thể nào hàn gắn lại được cho dù tôi rất muốn giữ mẹ cho con trai tôi. Vợ tôi sau đó cũng không về sống cùng với người ấy. Tôi cũng không tìm hiểu lý do vì sao, mà thực ra tôi cũng không hề quan tâm đến những gì xảy ra tiếp theo sau đó của họ. Tôi chỉ biết rằng vợ tôi rất đau khổ.

Cô ấy đã rời khỏi nhà của tôi và để lại đứa con trai cho tôi nuôi dưỡng. Tuần nào cô ấy cũng đến trường tìm con và chơi với con. Tôi đã gặp cô ấy và yêu cầu cô ấy làm sao để tránh sự tổn thương cho con trai tôi. Có thể sau này khi con đã lớn đã hiểu được mọi chuyện thì mẹ con mới lại gặp nhau nhiều hơn. Vợ tôi đã đồng ý và sau đó, mỗi tháng cô ấy gặp con trai tôi một lần. Tôi cũng rất thương cô ấy, rất buồn và cảm thấy có lỗi với con trai nhưng số phận đã vậy, tôi không thể làm khác được.

Tôi sống một mình và không kết hôn nữa cho dù có rất nhiều người phụ nữ yêu thương và chia sẻ với tôi. Tôi nuôi dạy con trai tôi lớn khôn và cháu trở thành một người đàn ông thành đạt. Vợ tôi cũng không đi bước nữa. Bà ấy sau đó mua một căn nhà nhỏ trên Phú Thượng và sống một mình. Bây giờ con trai tôi đã đi làm ở một công ty nước ngoài, cháu lập gia đình và sinh được hai đứa con một trai một gái. Giờ đây ngày lễ, ngày Tết cả gia đình lại tụ họp đông đủ. Lần nào họp mặt gia đình, ăn uống hay lễ Tết, con trai và con dâu tôi đều đón mẹ về quây quần. Các con tôi năn nỉ chúng tôi hãy quay trở về sống với nhau để cho các con cháu được hạnh phúc, gia đình được sum vầy vẹn toàn. Thế nhưng không hiểu sao tôi không thể quay lại được với vợ tôi nữa.

Bây giờ chúng tôi đều đã có tuổi, sống nương tựa vào nhau vì con vì cháu. Không phải tôi không thương cô ấy, không phải tôi còn giận hay hận thù gì cô ấy nhưng mỗi lần nhớ đến cảm giác năm xưa khi tôi đứng trước nguy cơ mất con trai và gia đình bỗng dưng bị tước đoạt hết tất cả, tôi lại thấy ớn lạnh xương sống. Tôi không thể làm gì khác được nữa. Không biết như vậy tôi có ích kỷ quá không.

P.T. (Hà Nội)

Lời BBT ANTG:
Anh PT kính mến! Cuối cùng thì anh cũng đã tìm lại được hạnh phúc. Báu vật của anh, anh xứng đáng được sở hữu, được hưởng thụ và sẽ không ai nỡ lấy đi của anh cả. Câu chuyện của anh khiến cho chúng tôi rất xúc động. Chúng tôi hiểu cảm giác của anh, có những vết thương qua thời gian có thể liền da, nhưng có những vết thương sâu không bao giờ kín miệng được mà với những vết thương ấy, thì vết sẹo mãi mãi sẽ không thể xóa tan được hình hài của nó. Và mỗi lần nhìn vào vết sẹo ấy, chúng ta không thể không nhói đau một cảm giác mất mát.

Anh là người chồng cao thượng, một người cha tốt nhưng sự tha thứ cho người vợ không có nghĩa là anh có thể quay về sống lại đời sống vợ chồng với người đã gây cho anh đổ vỡ và mất mát. Cảm giác không thể hàn gắn nổi là cảm giác có thật và chúng tôi hoàn toàn thấu hiểu. Không ai là trọn vẹn hạnh phúc. Vì thế anh hãy bằng lòng với cuộc sống hiện tại. Các con cháu anh sẽ hiểu và thông cảm cho anh.

Chúc anh sức khỏe dồi dào, bình yên và may mắn.

Ý kiến của bạn:

3 comments:

Xét nghiệm ADN trong trường hợp này là quá cần thiết, không phải như ý kiến trong bài đăng lần trước.

Câu "phụ nữ luôn biết cha của đứa trẻ là ai" đã không còn chính xác trước ADN!!! Hì

Hay và cảm động. Ông chồng cư xử quá rộng lượng rồi, không thể và không nhất thiết phải quay về chung sống mới là tha thứ

Còn rất nhiều người sống vô liêm sỉ mang con cái ra làm canh bạc cuối cùng, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra là vô tội . Hối hận sẽ đến muộn màng khi đã xế chiều. Đừng nghĩ tuổi trẻ có thể làm lại được mọi thứ.