23 tháng 12, 2009

Quà Giáng sinh


Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhầm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh. Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc.

Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James, ở thành phố NEW YORK. James may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm James Dillingham Young trong tay mỗi khi anh trở về.

Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho James của cô một món qùa. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.

Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.

Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh và trước nữa là ông nội anh. Thứ còn lại là mái tóc của Della.

Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.

Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu 'Madame Eloise'. Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp. Della cất tiếng hỏi: 'Bà mua tóc tôi không?'. 'Tôi chuyên mua tóc mà', bà ta đáp và bảo: 'Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi'. Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống. 'Hai mươi đồng' bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả. 'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi' Della nói.

Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho James trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ. Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. James rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó. Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.

Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: 'Mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ toàn những sợi quăn quăn khắp đầu. Cô tự nhủ: 'James sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'.

Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt James.

Thế rồi cửa mở, James bước vào. Anh ấy trông rất gầy. James nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

Della chạy đến bên James òa khóc: 'Đừng nhìn em như thế, anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, James à. Hãy nói 'Giáng sinh vui vẻ', em có một món quà rất hay cho anh này!'

'Em đã cắt mất tóc rồi à?' James hỏi.

'Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? Em vẫn là em mà' Della nói.

James nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: 'Em nói là em đã bán tóc à?'

'Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, James?'

Chợt James vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: 'Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.'

Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung sướng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có được nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!

Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. 'Tóc em sẽ chóng dài ra thôi James', nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho James và chạy đi lấy.

'Đẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, James, hãy nhìn nó với sợi dây mới này.

Nhưng James không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói: 'Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu'.

... Đó là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai bạn trẻ đã hết lòng yêu nhau.

*****
Chúc ngôi nhà chung IRS một Giáng sinh thật ấm áp, tươi vui!^^
(St)

Ý kiến của bạn:

9 comments:

Đây là 1 trong những truyện ngắn của O. Henry mà tôi thích nhất! ^^

Đoạn kết câu chuyện thật bất ngờ, éo le. Người đọc cảm động đến rơi nước mắt. Kể cả người tặng và người nhận quà đều bị hụt hẫng, sững sờ. Để mua được món quà tặng nhỏ nhoi cho người mình yêu, họ phải đánh đổi những gì mình yêu thích nhất. Nhưng rất trớ trêu, chúng lại không hề có một chút giá trị sử dụng nào đối với người được tặng.

Theo logic trên, họ sẽ rất buồn vì quà tặng không mang lại niềm vui cho nhau. Song trong sâu thẳm, họ thấu hiểu được lòng nhau. Mặc dù món quà như “vô duyên, vô nghĩa”, nhưng bên trong nó chứa đựng cả một tình yêu quên mình. Thật đáng ngưỡng mộ.

Xin cảm ơn BBT.

thật là một câu chuyện giáng sinh cảm động, câu chuyện thật ý nghĩa.Tình yêu là sự chia sẻ và hết lòng vì người mình yêu!

Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện Tình yêu, quan trọng gì đâu
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn, đem chia sẻ cùng nhau
...

Đó Tình yêu, em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc của muôn vàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.
(Xuân Quỳnh)

Anh XT ơi, em (xin đơcj giấu tên) cảm thấy mến anh vô cùng.
Ở anh, em tìm thấy một nghị lực phi thường
Ở anh, em tìm thấy một tình yêu cuộc sống
ở anh, em tìm thấy một mối đồng cảm sâu sắc, một tình thương bao la vô bờ bến !!!

Ồ, đừng nghĩ rằng Giáng sinh phải tặng quà cho nhau đắt tiền mới là cách thể hiện tình yêu. Điều quan trọng là cách thể hiện sao cho chân thực, dung dị và phù hợp với hoàn cảnh sống của mỗi người.
Cũng không quá khó nếu chúng ta thực sự hiểu nhau và dành cho nhau tình yêu thương chân thành. Lúc đó, ngày lễ chỉ là cái cớ để thể hiện tình cảm, có hay không có quà không hẳn quan trọng.

Người ta bảo tình yêu này thật đẹp
Rằng hi sinh, rằng chia sẻ cùng nhau
Dẫu biết rằng tim sẽ nhói đau
Vì món quà, sao giờ vô duyên thế!!!


Noel em đem bán tóc mình
Mua tặng anh dây đồng hồ mới tinh
Có đâu ngờ, đồng hồ anh đã bán
Để tặng em chiếc cặp tóc xinh xinh


Rồi giật mình, sao mà hâm thế
Bỗng trở thành truyện kể muôn đòi sau
Mỗi Noel khi đôi lứa bên nhau
Lại ghen tị tình yêu mình "ấm" thế!!!

Bài thơ của "Night" thật hay!:)