25 tháng 10, 2012

MIẾNG VỠ MẢNH ĐỜI: Nỗi đau mất mẹ của 2 anh em đáng thương


Mất cha từ nhỏ, nay hai anh em Trường và Giang phải gánh thêm nỗi đau mất mẹ sau tai nạn giao thông cách đây ít ngày. Nằm điều trị ở bệnh, 2 đứa trẻ ngây thơ vẫn chưa biết được rằng người mẹ thân yêu đã rời xa chúng mãi mãi.

Nằm trong khoa chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện 103 (Hà Nội), hai anh em Đặng Đình Trường (12 tuổi) và Đặng Thị Hương Giang (8 tuổi) lúc nào cũng giục bà gọi điện để nói chuyện với mẹ. Từ ngày hai cháu phải vào viện, bà nội Phan Thị Như luôn nói “Mẹ đang nằm điều trị ở bệnh viện Hà Đông” và động viên “hai đứa nhanh khỏi thì mẹ cũng khỏi rồi bà đón 3 mẹ con về nhà luôn”. Nghe bà nói nên cả hai đứa dù đau lắm nhưng vẫn cắn răng chịu để các bác sĩ băng bó, điều trị để sớm được về nhà. 
Hoảng loạn sau tai nạn, bé Giang bị gãy đùi phải bó bột và tổn thương một số bộ phận khác
Hoảng loạn sau tai nạn, bé Giang bị gãy đùi phải bó bột và tổn thương một số bộ phận khác
Duy chỉ có điều Trường luôn thắc mắc “Sao bà không gọi điện cho mẹ, cháu chỉ hỏi mẹ một chút thôi rồi để mẹ chữa bệnh tiếp”. Lần nào nghe cháu đòi bà cũng lấy lí do : “Bác sĩ bảo cần để mẹ lặng yên điều trị mới nhanh khỏi được” thế là em lại thôi nhưng chỉ được một lúc lại nhắc bà. Biết không thể nói dối cháu được mãi, nhưng bà không biết làm thế nào khi cả hai đứa cháu cũng đang phải nằm viện. Nỗi khổ tâm day dứt khiến đôi mắt bà lúc nào cũng đỏ hoe ngân ngấn nước nhưng vẫn cố phải kìm lòng không được khóc trước mặt cháu. Biết được sự tình này, các bác sĩ trong khoa cũng thương hai đứa trẻ lắm nhưng cùng trong tâm trạng với bà nội.
Phải đứng ở một chỗ thật xa phòng bệnh của hai bé, tôi mới có dịp trò chuyện với bác Như. Nhớ lại sự việc đau lòng, chưa kịp nói bác đã nấc lên từng tiếng nghẹn ngào: “Mới cách đây 1 tuần thôi, mẹ hai đứa là Phạm Thị Huệ có chở hai cháu tôi về giỗ bà ngoại nhưng mới đi được nửa đường thì bị tai nạn. Con dâu tôi chết tại chỗ, còn hai cháu thì phải nhập viện trong tình trạng cấp cứu”. Vừa dứt lời, bác kể tiếp : “Tuy nhiên cái tin mẹ chúng nó mất, tôi và mọi người vẫn giấu hai đứa vì tôi sợ cháu không chịu được cú sốc này cô ạ. Hôm trước về làm tang lễ cho mẹ nó, tôi cũng phải nói dối hai đứa là đi gặp bác sĩ có việc, chứ không nó cứ gặng hỏi bằng được mới thôi”.
Nằm ở viện, Trường cứ băn khoăn sao bà không gọi điện cho mẹ để em nói chuyện
Nằm ở viện, Trường cứ băn khoăn sao bà không gọi điện cho mẹ để em nói chuyện 
Trao đổi với bác sĩ Nguyễn Ngọc Thảo (Khoa chấn thương chỉnh hình – Bệnh viện 103) được biết: Hai em Trường và Giang nhập viện sau tai nạn ô tô, trong tình trạng sốc, toàn thân đau nhiều, mạch nhanh, huyết áp tụt và kêu khóc thảm thiết. Hai em đều bị gãy xương đùi và xương quay, ngoài ra còn tổn thương phần tay và gót chân. Hiện tại bé Giang đang được bó bột còn bé Trường đã được tiến hành mổ ngay sau khi nhập viện và đang được theo dõi điều trị. Tuy nhiên có điều bác sĩ cũng rất e ngại đó là thời gian vừa qua vì tin mẹ không sao hết và cũng đang được điều trị nên tinh thần của hai anh em khá tốt. Nếu như bây giờ biết được sự thật mẹ không còn nữa, không biết tình trạng của hai bé sẽ như thế nào.
Nhà thuộc hộ nghèo, bố của hai anh em lại mất cách đây hơn 7 năm nên ba mẹ con sống với bà nội. Từ ngày chồng mất, chị Huệ xin làm công nhân làm nhựa với đồng lương 2 triệu/ tháng ở Hà Nội để lấy tiền gởi về nuôi hai con. Nào ngờ tai nạn đột ngột đã cướp chị đi xa mãi mãi hai đứa con còn nhỏ dại. Từ nhỏ chỉ có bà và mẹ là người thân duy nhất nên Trường và Giang quấn mẹ lắm. Bác Như kể : “Mẹ nó đi một bước là hai anh em nó hỏi và đòi đi theo. Bố nó mất khi hai đứa còn nhỏ nên con dâu tôi yêu và chiều hai đứa lắm. Hai đứa cũng ngoan và biết thương bà, thương mẹ nên mẹ dặn ở nhà với bà phải ngoan và chăm chỉ học thì chúng biết nghe lời lắm”.
Nằm ở viện, Trường cứ băn khoăn sao bà không gọi điện cho mẹ để em nói chuyện
Phần đùi bị gãy nhưng không thể bó bột, các bác sĩ phải tiến hành mổ ngay trong đêm nhập viện cho Trường
Đang dở câu chuyện, nghe tiếng Giang gọi bác phải vội vàng vào phòng bệnh ngay. Con bé nãy giờ mệt nằm thiếp đi, giờ tỉnh lại nó lại đòi mẹ ngay nên phải gọi bà nội. Đôi mắt trong veo, nó nhìn bà như nài nỉ, van xin gọi cho mẹ khiến bác lại nước mắt lưng tròng. Giọng ấp úng, run run một lần nữa bác lại phải nói dối cháu : “Để mẹ chữa bệnh đi con, mai mẹ đỡ rồi bà sẽ gọi”. Thấy bà khóc, con bé ngoan lắm không dám đòi thêm nhưng nó dặn dò chắc như đinh : “Bà hứa với cháu nhé, mai bà gọi mẹ cho cháu nhé!”

(Theo Dân trí)
 
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Mã số 772: Bác Phan Thị Như - tổ 5, thôn Phú Lãm, quận Hà Đông, Hà Nội
ĐT: 01219.183.827
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 045 100 194 4487 
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.

Ý kiến của bạn:

0 comments: