26 tháng 8, 2011

GÓC LÃNG ĐÃNG: Nơi dòng sông ở lại



Ngày ấy, nhà tôi nghèo lắm. Mới bảy tuổi là tôi phải rời xa mẹ và về sống với người anh trai ở tận Cần thơ. Anh trai tôi là bộ đội nên thường phải đi công tác xa. Tất cả những việc nấu nướng, giặt giũ và học hành tôi thường tự làm lấy một mình.


Nhà tôi là căn nhà tập thể mà cơ quan anh trai tôi cấp. Nó nằm lọt thỏm giữa doanh trại bộ đội nên tôi gần như sống theo kỷ luật quân đội từ bé. Lên hết cấp hai thì anh trai tôi lập gia đình và chuyển ra ngoài xây nhà riêng để ở. Thời bao cấp nên mọi thứ đều thiếu thốn chứ không thoải mái như bây giờ. Đã có lúc tôi định nghỉ học và tìm một việc gì đó để đi làm.
Một buổi chiều đi học về, do tôi bị sốt cao nên dọc đường tôi đã ngất đi lúc nào không biết.
Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường một xinh sắn và bên cạnh tôi một người phụ nữ với gương mặt hiền từ đang nhìn tôi.
- Cháu tỉnh rồi à - Sao bị sốt mà vẫn đi học vậy?
Nói rồi bà từ từ đỡ tôi ngồi dậy và gọi với vào trong.
-  Hoàng ơi, con bé tỉnh rồi, lấy cho em nó ly nước đi con.
Từ trong nhà, một người mặc quân phục bước ra tay bưng ly nước tươi cười:
- Em tỉnh rồi à, tự dưng đến cổng nhà anh lại ngất. May mà hôm nay anh về thăm nhà, nếu không mẹ anh sẽ không biết phải làm sao. Em uống nước đi.
Tôi cảm ơn người thanh niên và cầm ly nước uống sạch như làm theo mệnh lệnh. Mẹ anh bảo anh lấy xe đưa tôi về nhà.

Trên đường đi anh hỏi thăm về hoàn cảnh của tôi. Khi đến cổng thì xe ngừng lại, tôi cúi người cảm ơn anh rồi lặng lẽ vào nhà.
Từ đó mỗi khi đi học qua nhà tôi thường ghé thăm mẹ của anh. Bà ở một mình vì cha anh đã hy sinh khi anh còn trong bụng mẹ. Bà kể cho tôi nghe về Hoàng con trai bà. “Nó không được biết mặt cha nữa con à. Học xong 12 thì nhất quyết xin cho đi bộ đội dù nó học rất giỏi. Nó bảo khi đi bộ đội về thì sẽ đi học tiếp. Đơn vị nó cách nhà cũng không xa nên một tuần tranh thủ xin thủ trưởng  ghé qua thăm mẹ. Bác chỉ có một mình nó là con thôi. Con có muốn làm con nuôi của bác không?”
Tôi vui vẻ gật đầu vì chính bản thân tôi cũng không được sống gần mẹ, nay có một người muốn nhận làm mẹ mình tôi thích lắm.
Ngày tháng trôi qua tôi ngoan ngoãn là em gái của Hoàng. Anh thường về hướng dẫn cho tôi những bài toán khó vì thật sự tôi học toán rất kém. Thấm thoát đã là hai năm. Anh xuất ngũ và tôi thì tốt nghiệp 12. Mẹ anh đã khuyến khích anh cùng luyện thì đại học với tôi.
Kết quả là cả hai chúng tôi đều cầm trên tay được tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Chỉ khác là chúng tôi chọn hai ngành khác nhau. Tôi học Dược còn anh thì vào ngành sư phạm. Anh bảo tôi:
- Anh muốn mình trở thành nhà giáo và về dạy tại nơi mình đã từng học. Em có vui không?
Tôi gật đầu nhưng mắt thì đỏ hoe. Tôi khóc vì niềm vui trúng tuyển và khóc vì tôi không biết lấy tiền đâu để lên Sài Gòn học.
Tôi nói dối với anh chị là mình thi rớt đại học và muốn lên Sài Gòn tìm việc làm. Anh chị tôi đồng ý.
Ngày lên Sài Gòn tôi cùng anh dậy từ sáng sớm và hẹn nhau ngoài bến xe.Mẹ anh căn dặn chúng tôi đủ điều. Mẹ bảo rằng, mong cho cả hai chúng tôi học thật tốt và tranh thủ về thăm bà.
Lên đến đất Sài Gòn, do chúng tôi học khác trường nên anh tìm cho tôi một chỗ trọ rồi vác ba lô đến ở cùng vài người bạn học chung.
Tôi vừa đi học vừa đi làm cả ngày mong có đủ tiền ăn học. Những khó khăn như vây quanh lấy tôi khi tất cả chi phí cho việc hộc cao ngất. Tôi bưng bê phụ quán ăn, dạy kèm, thậm chí bán cả vé số. Anh thì có tiền phụ cấp của mẹ còn tôi thì tự lo liệu tất cả. Biết tôi khó khăn nên anh thường giúp đỡ tôi rất nhiều. Ngày tháng trôi qua, hôm ấy là sinh nhật tôi, anh bảo tối nay tôi xin nghỉ dạy kèm một hôm vì anh có chuyện muốn nói cùng tôi.
Tối đó anh chở tôi trên chiếc xe đạp cuộc của anh ra công viên Lê Văn Tám. Chọn một chiếc ghế đá trong công viên tôi và anh  ngồi xuống. Cả hai chúng tôi cùng yên lặng, khoảng mười phút sau anh quay sang tôi và nói: “Bé à, học xong chúng mình cưới nhau nhé”
Ảnh tác giả
Tôi tròn xoe mắt nhìn anh với câu đề nghị bất ngờ như vậy. Tôi thật sự đã yêu anh lâu rồi nhưng tôi vẫn giữ mối tình đó trong lòng vì tôi nghĩ anh chỉ xem tôi như đứa em gái mà thôi. Thấy tôi ngạc nhiên anh nói tiếp “Anh rất yêu em và thật sự cần có em trong cuộc sống- em có hiểu không?” Nói rồi anh nắm chặt bàn tay đang run rẩy của tôi. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ đó. Rồi anh về kể với mẹ, bà vui mừng và chấp nhận ngay.
Từ đó, tôi thật hạnh phúc vì ngoài giờ học ra chúng tôi cùng cật lực tìm việc làm chung. Anh quan tâm và chăm sóc cho tôi từng chút. Cuối tháng chúng tôi thường dành tiền về thăm nhà. Mỗi lần về anh lại tranh thủ sữa chữa những vật dụng trong nhà cho mẹ  rồi cùng tôi ra ngắm dòng sông Hậu êm đềm. Anh bảo:
- Sau này chúng mình sẽ cố gắng làm dành dụm tiền mua một căn nhà nhỏ bên sông em nhé.
Anh hay hát bài hát tình đẹp mùa chôm chôm nhưng lại đổi thành câu “Anh đi làm ông giáo còn em đi bán thuốc tây”. Anh luôn dí dỏm và chọc cho tôi cười.
Ngày tháng qua đi cho đến gần ngày thi tốt nghiệp, bỗng dưng anh ít đến chỗ tôi. Tôi chỉ nghĩ rằng anh bận học thi nên cũng không thắc mắc. Tôi ghé nơi anh ở và nhìn thấy anh gầy và xanh xao hơn. Tôi hỏi thì anh nói là do anh thức học bài. Thấy tôi lo lắng cho sức khỏe của anh. Anh trấn an tôi bằng những nụ cười và nói “Cô dược sỹ cố mà thi thật tốt để sau này cấp thuốc cho anh suốt đời đó”
Rồi tôi thi tốt nghiệp và đạt điểm rất cao. Hôm đó anh đến tặng tôi một bó hoa chúc mừng và hẹn tôi: “Tối nay anh muốn gặp em lúc 7g tại chiếc ghế đá lần đầu tiên anh nói yêu em được không?”.
Tối hôm đó tôi dến gặp anh, tôi cố ý đến sớm hơm giờ anh hẹn nhưng không ngờ anh đã ngồi đó trước. Anh mĩm cười và bảo tôi ngồi xuống. Cũng im lặng một lúc như ngày đầu tiên, sau đó anh nói:
-  Bé à, mình chia tay nhé.
Tôi giật mình và quay  qua anh:
- Thôi nha, hỏng đùa đâu, Ước mơ mình sắp thành hiện thực rồi anh ạ
- Không, anh không thể ở bên em nữa, chúng mình chia tay đi em. Anh không còn yêu em nữa.
Mọi thứ như sụp đổ trước mắt tôi. Mắt tôi nhòe đi, chân tôi run rẩy rồi quỵ xuống. Anh đứng dậy đi vội, mặc cho tôi gọi với theo…anh Hoàng , anh Hoàng….
Mặc cho tôi gào khóc anh vẫn bước đi và không quay mặt lại. Tôi suy sụp và cố gắng về phòng mình. Trên đường về tôi gặp Phong, người bạn ở cùng phòng với anh - anh cho tôi biết là Hoàng không thi Đại học và  sẽ về quê vào sáng mai.
Tôi không tin vào tai mình nữa. Với bản tính của anh thi làm sao anh có thể bỏ thi được và lại là thi tốt nghiệp.
Như có một linh tính gì đó, tôi nghĩ lại những việc vừa xảy ra. Bao nhiêu câu hỏi cứ quanh quẩn nơi tôi : Hoàng có người mới, vướng phải một tệ nạn nào đó hay có chuyện gì? Anh rất yêu tôi, tại sao khi tôi kêu gào thảm thiết anh cũng không quay lại…. Mọi câu hỏi cứ quây quanh lấy tôi. Không chấp nhận với những gì mình vừa đối diện, tôi quyết định hai ngày nữa giải quyết xong việc sẽ về quê tìm Hoàng.
Về tới cổng nhà anh thì thật khác lạ, nhà anh có đông người và ồn ào. Chiếc cờ báo tang cắm trước cổng. Như không tin vào mắt mình nữa, tôi chạy lao vào nhà.
Tấm hình anh chụp làm thẻ sinh viên giờ được phóng to lên để trước quan tài. Tôi chạy đến bên mẹ và khóc không thành tiếng. Mẹ anh và những người bà con đỡ tôi dậy và bà đưa cho tôi một bức thư.
Tôi mở thư ra, những dòng chữ quen thuộc của anh sao cứ nhảy nhót trước mắt tôi, anh viết:
“Bé yêu của anh! Anh phải xa bé rồi. Anh phải đi thôi. Anh xin lỗi vì không làm đúng lời hứa là bên em suốt đời. Anh xin lỗi vì không quay lại khi em bị ngã. Vì lúc đó anh quay lại em sẽ biết anh đang khóc. Em đừng trách mẹ vì anh không cho mẹ báo tin cho em. Anh dặn mẹ hãy để một thời gian rồi hãy cho em biết.
Hơn một tháng qua, từ khi biết mình bị ung thư gan, anh đã không dám đến gặp em. Mỗi ngày nỗi đau phải xa em, xa mẹ hành hạ anh. Mong em tha lỗi cho anh. Thỉnh thoảng giúp anh chăm sóc mẹ em nhé. Hãy luôn vững bước dù không có anh bên cạnh. Anh yêu em”
Tất cả những ước mơ của tôi và anh không còn nữa. Anh đã ra đi lặng lẽ trong nỗi đau tột cùng của tôi.
Tiễn Hoàng vào một chiều mưa tầm tã. Nước mắt, nước mưa nhòe nhoẹt ướt đẫm mặt tôi.
Bốn năm sau tôi lấy chồng, Cả chồng tôi và tôi luôn yêu thương và kính trọng mẹ. Tranh thủ ngày rảnh tôi thường về thăm và đưa bà ra mộ anh. Hai đứa con tôi bây giờ xem bà là bà ngoại của chúng. Mẹ của anh xem tôi như con ruột của mình. Bà yêu hai đứa trẻ nhà tôi lắm. Cứ đến hè, chúng lại rối rít đòi tôi đưa về thăm ngoại.
Chiều nay bên dòng sông Hậu xinh đẹp tôi lại nhớ về anh. Nhớ lại những kỷ niệm mà có lẽ suốt đời tôi chẳng thể quên.
Hà Thị Huệ - Bài tham dự cuộc thi 'Mối tình đầu của tôi"

Ý kiến của bạn:

11 comments:

Tôi thật sự đau xót cho mối tình của Huệ. Vô tình hôm nay đọc được câu chuyện của Huệ và Hoàng tôi thật sự rất xốc. Tôi là bạn của Hoàng và cũng rất yêu Hoàng. Anh ấy đã nhẹ nhàng từ chối tình cảm của tôi vì đang yêu bạn. Ngày trước đã có lần tôi rất ghét bạn , Có lần tôi đã mắng vào mặt bạn vì tôi nghĩ có bạn mà Hoàng luôn tránh né tôi. Khi nhận được những câu nói nhẹ nhàng từ bạn mặc dù tôi đã mắng bạn thậm tệ, thì tôi hiểu rằng tại sao Hoàng yêu bạn nhiều đến thế. Bạn luôn nhẹ nhàng dù tôi đã xử xự không tốt với bạn.Rồi tôi đi nước ngoài và khi trở về thì tin tức của hai bạn cũng bặt tăm. Xin lỗi vì đã có lúc tôi ghét bạn. Tôi nhận ra bạn qua tấm hình và những thông tin trên bài viết. Tôi nợ bạn một câu xin lỗi mà bao năm nay tôi vẫn rất muốn gặp để nói câu đó với bạn. Cảm ơn tòa soạn đã tổ chức cuộc thi này để tôi có cơ hội để nói câu: "Huệ ơi, cho mình xin lỗi"

Câu chuyện của chị thật cảm động. Chúc chị và gia đinh sức khoẻ. luôn chăm sóc mẹ anh Hoàng chị nhé

Câu chuyện bạn kể thật buồn,nhưng tất cả đã qua rồi, thời gian là liều thuốc hiệu nghiệm làm dịu vết thương trong lòng bạn và anh ấy ở thiên đường chắc cũng đang dõi theo bạn và rất vui khi thấy bạn có một gia đình hạnh phúc và coi Mẹ anh ấy như mẹ của mình. Chúc bạn hạnh phúc bên chồng, con, nhưng không quên MTĐ của mình bạn nhé!

Buồn thế hả chị.Cảm động quá.em rơi nước mắt nè.Chúc chị luôn hạnh phúc nhé.Hãy chăm soc bà má của anh Hoàng nữa.

Em đã rớt nước mắt khi đọc những dòng tâm sự của chị. Chị thật là 1 người phụ nữ tuyệt vời Chúc chị luôn hạnh phúc!

Chị ạ. Đọc những dòng tâm sự của chị buồn quá. Nhưng dua sao chị cũng đã có một cuộc sống mới với hạnh phúc mới. Chị hãy cùng chồng sống tốt với mẹ anh Hoàng nhé. Chúc chị hạnh phúc vì chị xứng đáng đơcj hạnh phúc chị ạ

“Chiều nay bên dòng sông Hậu xinh đẹp tôi lại nhớ về anh. Nhớ lại những kỷ niệm mà có lẽ suốt đời tôi chẳng thể quên ”. Câu kết bài viết tạo cho người đọc sự xúc động chân thành và sự ám ảnh đến khắc khoải. Đây là một chuyện tình bình dị, đẹp và sáng trong. Ở đó có sự trân trọng, nâng niu, tin yêu, sẽ chia, gìn giữ. Ở đó hai tâm hồn đồng điệu, cùng chắp cánh để bay đến chân trời đẹp. Tiếc rằng người con trai sống tốt lại chết yểu vì trọng bệnh. Anh đau đớn chia tay người yêu vì không muốn người mình yêu thương hết lòng phải vì mình mà buồn khổ…Tuy hai người ngăn cách âm dương nhưng mối tình của họ khó phôi phai và tình người của những ngưòi đang sống thật đẹp và có hậu. Vợ chồng cô gái luôn quý trọng, cư xử với mẹ chàng trai như mẹ của mình. Hai con của đôi vợ chồng này thương yêu bà mẹ chàng trai như bà ngoại của mình.Và ngược lại, tình cảm bà mẹ đối với cả gia đình người tình đầu của con trai vẫn luôn nồng ấm. Một chuyện tình đẹp, như một nốt trầm buồn ám ảnh khôn nguôi trong lòng tôi.

Thật là bất ngờ! Chân thành cảm ơn tòa soạn đã tổ chức cuộc thi này. Qua cuộc thi tôi đã tìm gặp được em. Nụ cười và ánh mắt vẫn như xưa. Anh Phong đây Huệ ơi. Đọc tâm sự của em anh xúc động lắm nhưng còn rất nhiều chuyện Hoàng muốn anh nói với em nhưng anh chưa kịp nói thì tin tức của em cũng mất tăm. Ngày xưa thì không có điện thoại như bây giờ để liên lạc. Em đang sống ở đâu, cho anh biết địa chỉ được không em? Em hãy liên lạc với anh số máy 0616509394 cho anh gặp em được không? Xin chân thành cảm ơn tòa soạn. Cảm ơn- cảm ơn. Xin hãy giúp tôi chuyển tin nhắn này tới Huệ.

Chuyện tình xúc động lắm. Tự dưng cảm xúc dâng trào. Em thật là một phụ nữ tuyệt vời. Khó ai giữ được mối quan hệ với gia đình người yêu cũ lâu đâu. Vậy nhưng nhìn em thì tôi tin em sẽ làm được. Và em lại còn thuyết phục được cả chồng cùng chăm sóc cho mẹ của người yêu mình, và con cái thì ngoan và kính trọng bà cụ. Đọc những dòng mộc mạc của em mà tôi lại nghĩ đến gia đình của tôi, buồn quá. Cảm ơn, dù sao em cũng cho tôi niềm tin về cuộc sống nhiều hơn. Giá như... Cảm ơn em, cảm ơn trang báo đã cho tôi những cảm xúc khó quên.

Nơi dòng sông ở lại
Thổn thức cả cõi lòng
Tình người luôn thắm mãi
Xao động cả dòng sông !

:(( Tình cảm con người thật giản dị và chân thật...có những điều tưởng chừng như không thể nhưng vẫn cứ xảy ra...Sao mà buồn thế:((